Bữa cơm đẫm nước mắt của 3 anh em mồ côi nhặt ve chai kiếm sống

Bữa ăn hàng ngày của những đứa trẻ mồ côi tự mưu sinh bằng nghề nhặt ve chai chỉ là cơm trắng với một món canh rau dại mọc bên đường, đôi lúc chỉ có ít xì dầu. 3 anh em vừa ăn vừa rơi nước mắt nhìn di ảnh cha mẹ trên bàn thờ.

Bữa cơm đẫm nước mắt của 3 anh em mồ côi nhặt ve chai kiếm sống
Hơn 1 năm qua, căn nhà nhỏ xập xệ (ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên) là nơi sinh sống của 3 đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ. Từ khi cha mẹ không còn, 3 anh em Mỵ Duy Cường (anh đầu, 15 tuổi) và hai người em Mỵ Thị Thanh Ngân (13 tuổi) và Mỵ Duy Nam (11 tuổi) phải tự lo cho cuộc sốngHàng ngày các anh em phải thay phiên nhau đi nhặt ve chai để mưu sinh. Cường và Ngân đem bao tải đi lang thang khắp các ngõ xóm, người em út Duy Nam ở nhà lo cơm nước cho anh chị. Cứ thế những đứa trẻ thay phiên nhau phân việc mỗi ngày.

“Có những hôm trời trời mưa to, anh em chúng con phải ở nhà nhìn ra trời mưa thôi, không thể đi nhặt ve chai được. Ngày hôm đó coi như 3 anh em phải ăn cơm trắng và cho một ít xì dầu. Hàng ngày, trời mưa to lắm mới ở nhà, chứ mưa lâm râm thì vẫn phải xách bao đi. 6h sáng bắt đầu đi đến chập tối mới về” – Cường cho biết. Từ khi cha mẹ mất, Duy Cường phải gánh vác trách nhiệm chăm lo cho 2 người em. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, mặc dù các em còn bà ngoại là Trần Thị Lực (70 tuổi), nhưng bà tuổi cao sức yếu nên không giúp gì được. Ở tuổi ăn tuổi lớn, các em phải căng mình mưu sinh, cả 3 anh em đều xanh xao, gầy gò. Mỗi lần nhớ đến cha mẹ, người anh Duy Cường lại ngậm ngùi: “Hồi còn sống, cha mẹ đều rất thương chúng con. Con nhớ nhất kỷ niệm sau khi đi làm về, cha mẹ lại đến trường đón con về nhà với nụ cười rạng rỡ. Con nhớ lắm cái ngày đầu tiên đến trường, trời mưa to, lúc đó chỉ có một cái áo mưa, mẹ mặc cho con, còn mẹ thì chịu ướt. Con nhớ cha mẹ lắm”.

Bữa cơm của 3 anh em chỉ cơm trắng và canh nhưng để có được bữa ăn như thế, các em đã phải chật vật mưu sinh. Nhiều khi hàng xóm cho gạo mới có để nấu cơm. “Chỉ cần no cái bụng và cầu mong sao 3 anh em chúng con có được sức khỏe để ráng đi nhặt ve chai kiếm tiền lo cho nhau” – Cường nói.

Mỗi lần tới bữa ăn thì cậu em út Duy Nam thường ngồi khóc vì nhớ cha mẹ, thấy thế, 2 anh chị cũng khóc theo.

Được biết, cha mẹ của những đứa trẻ là anh Mỵ Duy Mạnh và chị Huỳnh Thị Luyến đều sinh ra trong một gia đình thuần nông, cuộc sống khó khăn vất vả. Lấy nhau trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề, vì thế hai anh chị đều lo làm lụng để lo cho cuộc sống con cái sau này.

Khi cậu út Duy Nam vừa tròn 3 tuổi thì chị Luyến đã qua đời sau một thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Căn nhà chỉ còn 4 cha con phải tự lo cho cuộc sống. Nhưng nỗi đau lại càng lớn hơn người cha cũng qua đời cách đây hơn 1 năm sau cơn bạo bệnh, bỏ lại những đứa trẻ bơ vơ trong nỗi cơ cực.

Nhà có một chiếc giường nhỏ, nhưng tối đến cả 3 anh em đều không muốn nằm vì mỗi khi ngả lưng, hình ảnh cha mẹ lại hiện về trong kí ức khiến các em cứ khóc suốt. Kể từ ngày cha mất, tối nào 3 anh em cũng trải chiếu nằm ngủ trước bàn thờ cha mẹ. “Chúng con muốn ngủ ở đây để cha mẹ có thể nhìn chúng con ngủ và che chở cho chúng con” – Cường chia sẻ.

Mỗi đêm, sau khi 2 người em đã chìm trong giấc ngủ, người anh Duy Cường lại ngồi dậy viết nhật kí để kể cho cha mẹ nghe về cuộc sống hàng ngày của 3 anh em. Những nỗi lo toan về cuộc sống luôn đè nặng trên đôi vai Cường, khi em là trụ cột trong nhà.

Viết một bình luận